वदामस्ते किं वा जननि वयमुच्चैर्जडधियो
न धाता नापीशो हरिरपि न ते वेत्ति परमम् ।
तथापि त्वद्भक्तिर्मुखरयति चास्माकममिते
तदेतत्क्षन्तव्यं न खलु पशुरोषः समुचितः ॥९॥
vadāmas te kiṃ vā janani vayam uccair jaḍa-dhiyo |
na dhātā nāpīśo harir api na te vetti paramam |
tathāpi tvad-bhaktir mukharayati cāsmākam amite |
tad etat kṣantavyaṃ na khalu paśu-roṣaḥ samucitaḥ ||9||
ఓ జననీ! మేము జడబుద్ధులము — నీ గురించి ఏమి చెప్పగలము? బ్రహ్మయు, ఈశుడును, హరియు కూడ నీ పరమతత్త్వము తెలియరు. అయినప్పటికీ ఓ అపరిమితా, నీ పైగల భక్తి మమ్ములను మాట్లాడింపజేయుచున్నది. కావున ఇది క్షంతవ్యము — పశువు (బద్ధజీవి) పై రోషము తగదు కదా.