स तया श्रद्धया युक्तस्तस्याराधनमीहते ।
लभते च ततः कामान् मयैव विहितान्हितान् ॥
७-२२ ॥
sa tayā śraddhayā yuktastasyārādhanamīhate |
labhate ca tataḥ kāmān mayaiva vihitānhitān ||
7-22 ||
એ શ્રદ્ધાથી યુક્ત થઈને તે એ દેવની આરાધના કરે છે, અને એથી પોતાની કામનાઓ પામે છે — જે ખરેખર મેં જ એના હિત માટે વિહિત કરી છે.