वेदाविनाशिनं नित्यं य एनमजमव्ययम् ।
कथं स पुरुषः पार्थ हन्यते हन्ति वा कथम् ॥
२-२२ ॥
vedāvināśinaṃ nityaṃ ya enamajamavyayam |
kathaṃ sa puruṣaḥ pārtha hanyate hanti vā katham ||
2-22 ||
હે પાર્થ, જે આ આત્માને અવિનાશી, નિત્ય, અજન્મા અને અવ્યય જાણે છે, તે પુરુષ કેવી રીતે કોઈને હણે, અથવા કોને હણાવે?