किञ्चिदङ्गं विभिद्यादौ तीक्ष्णसूच्यादिना ततः ।
तत्रैव चेतनां युक्त्वा भैरवे निर्मला गतिः ॥१२८॥
kiñcidaṅgaṃ vibhidyādau tīkṣṇasūcyādinā tataḥ |
tatraiva cetanāṃ yuktvā bhairave nirmalā gatiḥ
anuṣṭubh
প্ৰথমতে কোনো অঙ্গ তীক্ষ্ণ সূচ আদিৰে বিদ্ধ কৰি, তাতেই চেতনা যুক্ত কৰাত — ভৈৰৱত নিৰ্মল গতি লাভ হয়।